Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn PHÚT SUY TƯ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn PHÚT SUY TƯ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 16 tháng 10, 2010

TUỔI 25 VÀ NHỮNG ĐIỀU THÚ VỊ


Tuổi 25 (là cộng thêm cả tuổi mụ nữa mới được 25 đó, chứa thực ra mình vẫn ở tuổi 24 thôi). Tuổi 25 đến thật lặng lẽ nhưng cũng nhanh quá. Giật mình thảng thốt: "ôi, mình đã 25 tuổi rồi ư?". Chỉ còn 5 năm nữa là mình sẽ bước sang tuổi 30. Sao mà nhanh vậy nhỉ. Quay đi quay lại tự hỏi 25 tuổi mình đã làm được gì và chưa làm được gì?
25 tuổi - Được tốt nghiệp ngay trong đợt xét tốt nghiệp đầu tiên của khoa với tấm bằng loại khá (chỉ chút xíu nữa là tới loại giỏi rồi). Đợt xét này cả khoa hơn trăm con người mà chỉ có hơn 20 đứa được tốt nghiệp. Haha, mũi mình cũng to to thêm 1 tí rồi đây.

25 tuổi - Mình ra trường được 2 tháng, vừa chân ướt chân ráo ra trường mình đã có việc làm ngay tại Sài Gòn. Công việc đúng với chuyên môn mà mình đã được học ở trường Đại học. Trong khi đó bạn bè cùng khoa với mình chạy ngược chạy xuôi để tìm việc làm mà giờ này cũng chưa đâu vào đâu cả. Hic, thấy số mình cũng may mắn đấy chứ.

25 tuổi - Tự đứng được trên đôi chân của chính mình, không còn ăn bám bố mẹ nữa. Hehe, vui quá vì mình không còn là gánh nặng của bố mẹ, của mọi người trong gia đình. Tự lo cho cuộc sống của mình bằng chính đồng lương chân chính mà mình làm ra.

25 tuổi - Càng ngày càng biết làm dáng hơn, điệu đà hơn: Biết tự mình đi mua sắm quần áo, giày dép, mỹ phẩm. Biết tự tay trang điểm cho mình, biết chải chuốt sao cho mình mình đẹp hơn, duyên dáng hơn trong mắt mọi người.

25 tuổi - Mình biết rằng là con gái thì phải nữ tính và dịu dàng. Và mình cũng nhận được những lời khen như thế. Hic, nhưng mình tự thấy phải hoàn thiện mình nhiều hơn cả về ngoại hình lẫn nhân cách.

25 tuổi - Biết đồng cảm và chia sẻ nhiều hơn với những hoàn cảnh bất hạnh, những nỗi buồn, sự đau khổ của mọi người xung quanh. Biết hòa mình vào các việc làm từ thiện (như ủng hộ đồng bào lũ lụt).

25 tuổi - Vẫn phải xa nhà, xa bố mẹ, xa anh chị và xa 5 thằng cháu đáng yêu lúc nào cũng điện thoại chỉ để hỏi mỗi một câu: "Cô ơi, khi nào thì cô về nhà?"

25 tuổi - Chăm chỉ viết blog nhiều hơn. Cũng chỉ là để chia sẻ những tâm tư, tình cảm, những cảm nhận của mình về cuộc sống với mọi người xung quanh mà thôi.

25 tuổi - Chưa có lấy một mảnh tình vắt vai. Bạn bè xúm lại bảo đi làm rồi cố tìm lấy 1 anh nào đó để yêu đi không thì ế già trong thư viện mất. Bố mẹ, anh chị điện vào liên tục hỏi : đã yêu anh nào chưa? Rồi mấy đứa bạn thân lại hỏi như đang phỏng vấn: "Suốt 4 năm sinh viên mà không yêu ai, giờ có thấy hối hận không?" Haha, một câu hỏi hay quá. Hối hận ư? Không mình chẳng thấy hối hận gì cả, chỉ đôi lúc rảnh rỗi thì thấy chạnh lòng và buồn chút chút thôi. Nhưng những cảm giác đó cũng chỉ như gió thoảng qua thôi vì mục tiêu cao nhất của mình là học, học thật tốt để luôn nằm trong top ten của khoa, để luôn có tên trong danh sách được nhận học bổng, để ra trường có thể kiếm được việc làm tốt. Và bây giờ tất cả những điều đó mình đã đạt được. Vậy thì cớ gì mà phải hối hận chứ. 25 tuổi mình vẫn còn trẻ, đủ thời gian để kiếm được 1 hotboy mà, hehe không biết có mơ mộng quá không?

25 tuổi - Không có nhà (vẫn phải đi trọ), không có xe máy để đi làm (vẫn phải ngày ngày bắt 2 tuyến xe bus). Bạn bè nhiều đứa tuy chưa có việc làm, chưa cả tốt nghiệp nữa mà mua xe máy hết rồi. Hic, nhiều lúc thấy cũng tủi thân thật sao thấy mình giống như người vô sản vậy? Nhưng không sao, 25 tuổi mình còn trẻ, còn sức khỏe và cả trí tuệ để có thể tự mình mua những thứ đó cho mình.

25 tuổi - Ở Sài Gòn hơn 4 năm rồi mà vẫn chưa 1 lần được vào Suối Tiên (mặc dù mình trọ ngay cạnh đó), chưa một lần bước chân nhà hát, rạp chiếu phim, chưa biết đến New World... Thấy mình lạc lõng quá. Hình như mình vẫn chưa thể hòa nhập được với cuộc sống ồn ào, nhộn nhịp và cách sống phóng khoáng của con người nơi đây.

25 tuổi - Cũng biết rung động...đậy trước một ai đó, nhưng mình ngại (sợ người ta không thích mình) nên không dám nói ra.

25 tuổi - Gọi điện vào bố mẹ, các anh chị và bác vẫn dặn dò đủ thứ. Hình như trong mắt mọi người mình vẫn còn là 1 con bé ngây ngô (rất ngố nữa). Chính mình cũng thấy mình cần phải học hỏi nhiều hơn (đặc biệt là kinh nghiệm sống thực tế).

25 tuổi - Không còn nhớ quê, nhớ nhà như năm 1, 2, 3 nữa nhưng quê hương, gia đình lúc nào cũng chiếm 1 vị trí trang trọng trong trái tim mình. Mỗi lần nghe tin ở nhà có ai đó bị ốm đau là mình vô cùng lo lắng, thầm cầu nguyện cho mọi người được bình an. Và nghĩ rằng nếu như có thể mình sẽ chịu đựng hết những chuyện không may đó cho mọi người.

25 tuổi - Không biết ở lại Sài Gòn hay về quê nữa. Ở lại đây làm việc và sinh sống thì mình sẽ phải xa quê, xa gia đình mãi mãi. Còn về quê thì sẽ rất khó khăn để mình có thể tìm được việc làm đúng chuyên môn với thu nhập khá. Mẹ điện vào nói: "ở quê giờ cuộc sống khó khăn, xin việc cũng khó lắm con ạ. Nếu ở được thì cứ ở lại trong đó đi". Chị gái và anh rể cũng khuyên mình nên ở lại đây. Mình bật cười xót xa, vậy là mình sẽ xa quê và xa gia đình mãi mãi rồi.

25 tuổi - Huhu, đã 25 tuổi rồi ư? Sắp già đến nơi rồi. Vậy mà vẫn lang thang, lặng lẽ, đơn độc đi về một mình. Đôi lúc cũng thấy lo và thấy buồn nhưng không sao vì người ta nói 30 tuổi vẫn còn xuân mà. Con người cũng có duyên có số cả và mình tin vào điều đó, chắc 1 nửa của mình còn đang ở đâu đó trong hơn 80 triệu người thôi. Hehe, tự an ủi mình vậy.

25 tuổi - Còn phải cố gắng nhiều lắm, không phải như vậy là đã đầy đủ, đã thấy mình giỏi đâu. Phải không ngừng rèn luyện và học tập. Học ở đây là học trong cuộc sống: học các kinh nghiệm sống, học cách đối nhân xử thế với mọi người xung quanh... vì mình vẫn chỉ là 1 con bé vừa mới rời ghế nhà trường, chưa va chạm nhiều với thực tế cuộc, chưa hiểu hết những khắc nghiệt, cay đắng của cuộc đời. Rèn luyện ở đây là rèn luyện nhân cách, nhân phẩm của bản thân mình để có thể biết yêu thương mọi người nhiều hơn, sống có trách nhiệm hơn với cộng đồng.

25 tuổi - Ừ vậy là đã bước sang tuổi 25 được nửa tháng rồi. Thấy nhanh thật. Chẳng mấy chốc tuổi 30 ầm ập kéo đến. Huhu, sắp gìa tới nơi rồi đó.

25 tuổi - Tuy vậy thôi nhưng vẫn còn trẻ trung, nhí nhảnh yêu đời lắm vì mình biết cái già về tâm hồn còn đáng sợ hơn cái già về tuổi tác rất nhiều.

25 tuổi - Cười thật tươi đón nhận tuổi 25.

Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010

THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG ƠI !

Mấy ngày nay miền Trung đang chìm trong lũ dữ. Nhìn những hình ảnh bà con miền Trung gồng mình vật lộn trong dòng nước lũ tôi thấy lòng mình xót xa quá. Quảng Bình, Quản Nam, Hà Tĩnh bị lụt nặng nhất. Nước dâng cao khắp nơi, những ngôi nhà chỉ còn nhìn thấy nóc, một biển nước mênh mông cuồn cuộn phủ khắp nơi. Những người dân với nét mặt mệt mỏi vì chạy lũ, lại cộng thêm nỗi lo vì nhà cửa, ruộng vườn bị ngập sâu trong nước. Rồi sau này cuộc sống sẽ ra sao? Cuộc sống những nơi đây vốn đã khó khăn giờ lại càng khó khăn hơn. Ông trời dường như đang thử thách người dân miền Trung - những con người vốn đã quen với cái khắc nghiệt của thiên nhiên, thời tiết.
Khúc ruột miền Trung của chúng ta đang bị chia cắt, bị cô lập bởi dòng nước lũ. Bản thân tôi cũng như tất cả người dân cả nước đều đau đớn, xót xa trước những gì mà nhân dân miền Trung đang phải gánh chịu. Hơn bao giờ hết lúc này mới thấy tình đồng bào thật ý nghĩa biết bao.
Miền Trung anh hùng trong các cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc, kiên cường trong công cuộc xây dựng đất nước, giờ miền Trung đang phải gồng mình chống chọi với lũ lụt. Thương lắm miền Trung ơi, khúc ruột của đất nước. Những hình ảnh về đồng bào miền Trung trong cơn lũ dữ khiến tôi không cầm được nước mắt. Tôi hy vọng với truyền thống "bầu ơi thương lấy bí cùng" của dân tộc Việt Nam, chúng ta hãy chung tay làm gì đó để giúp đỡ nhân dân miền Trung vượt qua lúc khó khăn này.
Mọi khó khăn, gian khổ rồi cũng sẽ qua. Miền Trung ơi hãy mạnh mẽ lên và luôn tin rằng nhân dân cả nước lúc nào cũng ủng hộ và hướng về miền Trung yêu dấu.

Về miền Trung

Về miền Trung
Ai có về miền Trung
Mảnh đất nghèo cằn cỗi
Đêm thót mình trong từng cơn bão nổi
Cha cố chống chèo không giữ nổi mái tranh xiêu
Mẹ tất tả trong chiều giông bão
Kịp gánh thóc về chân cao thấp đường đê.
Ai có về miền Trung.
Nghe cha kể chuyện ngày xưa
Khi sớm trưa bom thù dội nát
Mảnh đất với gió Lào và cát
Bà vẫn hát ru câu ví dặm thương
Rằng quê ta dân Xô Viết kiên cường.
Ai có về miền Trung
Xứ Nghệ non xanh, dịu dàng xứ Huế
Có đi về nhớ nhé đến Kim Liên
Đây núi Hồng, sông Lam.
Kia sông Hương, núi Ngự
Bức tranh thơ ai dệt tự bao giờ.
Ai có về miền Trung
Uống bát nước chè xanh, ăn quả cà muối mặn
Mới thấu hết những nhọc nhằn, vất vả
Bởi miền quê dường không phải đất lành
Nên mặn chát nỗi lòng người xa xứ.
Ai có về miền Trung
Nhớ chuyện muối gừng
Đời bạc lắm đâu là trong là đục
Xa muôn trùng vẫn lúc nhớ lúc thương
Miền Trung ơi con gọi tiếng: Quê hương
Trong khắc khoải nhớ nẻo đường nắng, gió...
Ai có về miền Trung
Có người em gái nhỏ
Bước chênh vênh giữa hai bờ cát, gió
Đông lạnh ghê người, hè nắng nóng sạm da
Nghe câu nói mô tê răng mà thương chi lạ
Nghiêng nón em cười...
rứa anh hầy
em nỏ biết chi mô.

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2009

Hãy cảm ơn!


-Hãy cảm ơn vì bạn chưa có tất cả những thứ bạn muốn. Vì nếu bạn có rồi thì bạn còn có gì để trông chờ và hy vọng nữa đâu.

- Hãy cảm ơn vì còn nhiều điều bạn chưa biết. Vì nếu bạn biết hết rồi thì bạn chẳng còn gì để học hỏi nữa sao?

- Hãy cảm ơn những lúc khó khăn. Vì nếu không có một lúc khó khăn thì liệu bạn có trưởng thành được không?

- Hãy cảm ơn vì bạn còn có những nhược điểm. Vì nếu không còn nhược điểm gì thì bạn sẽ chẳng còn cơ hội để tiến bộ, để cải thiện bản thân.

- Hãy cảm ơn những thử thách. Vì nếu không có thử thách nào thì liệu cái gì có thể xây dựng nên sức mạnh và cá tính của bạn?

- Hãy cảm ơn những lỗi lầm bạn đã có. Vì nếu bạn không có lỗi lầm gì thì cái gì sẽ dạy cho bạn những bài học đáng giá như thế đây?

- Hãy cảm ơn những khi bạn mệt mỏi. Vì nếu bạn không khi nào mệt mỏi tức là bạn không làm việc gì hay sao?

- Thật là dễ nếu cảm ơn những thứ tốt đẹp, nhưng cuộc sống bao giờ cũng tạo cơ hội mới cho mọi người cảm ơn cả những thứ chưa hoàn hảo nữa. Suy nghĩ luôn có thể chuyển tiêu cực thành tích cực. Nếu bạn biết cách biết ơn những thứ rắc rối của bạn thì chúng có thể giúp ích nhiều cho bạn đấy!

- Trước người thất ý đừng nói chuyện đắc ý, vì như thế chỉ làm tăng thêm nỗi buồn của đối phương. Vì vậy cho dù vạn sự như ý thì cũng nên cố ý nói những điều buồn khổ cho đối phương nghe.

- Trước người đắc ý đừng nói chuyện thất ý, vì người đắc ý thường không thể thông cảm với nỗi buồn khổ của người thất ý.

- Vì vậy cho dù có nhiều điều không như ý thì cũng phải cố gắng phấn chấn tinh thần lên.Bạn bè kết giao lúc thất ý thì lúc đắc ý thường dễ mất đi, vì người đó cảm thấy cuộc sống của bạn tốt đẹp hơn, không còn là bạn. .. nối khố của mình nữa, người đó không muốn trèo cao, kết thân với người cao sang, và cũng không thể trèo cao, nếu bạn có những lời nói hay hành động vô tâm có thể khiến người ấy mặc cảm tự ti.

- Mắc lỗi với bạn bè lúc đắc ý thì lúc thất ý cũng khó vãn hồi, người ta cảm thấy cái uy phong khí thế ngày xưa của bạn mất đi, không phải do bạn trở nên khiêm tốn, nhũn nhặn hơn mà là vì bạn bế tắc hết đường mới quay lui xây đắp lại mối giao hảo xưa. Ngày xưa bạn không nhận họ thì hôm nay họ không nhận bạn!

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2009

10 ĐIỀU TUỔI TRẺ THƯỜNG LÃNG PHÍ


Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình.Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.Thời gian: Mỗi thời khắc “vàng ngọc” qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là “không”, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. “Trẻ ăn chơi, già hối hận” là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.Không đọc sách: Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí “nửa cuộc đời” cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, “tuổi thọ” của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.Sống độc thân: Phụ nữ ngày nay theo trào lưu “chủ nghĩa độc thân”. Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: “Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại”. Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2009

Dễ và khó


Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người. Nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.
Dễ là khi đánh giá lối lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.
Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.
Dễ là khi làm tổn thương một người bạn mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.
Dễ là khi tha thứ cho người khác nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.
Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc nhưng khó là khi làm theo chúng.
Dễ là khi nằm mơ hàng đêm nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.
Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.
Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.
Dễ là khi hứa một điều vớia ai đó nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.
Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương nhưng khó là khi làm cho ngưoif khác cảm thấy như thế hàng ngày.
Dễ là khi phê bình người khác nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.
Dễ là khi nhận ra sai lầm nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.
Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.
Dễ là khi nghĩ về một việc nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.
Dễ là khi nghĩ xấu về người khác nhưng khó là khi cho họ niềm tin.
Dễ là khi nhận nhưng khó là khi cho.
Dễ là khi đọc được những điều này nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.
Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cử chưa đã…
Bạn không phải là người hoàn hảo nên bạn cũng có những sai lầm. Nếu bạn tha thứ những sai lầm của người khác đối với bạn, bạn cũng sẽ được hưởng những người khác tha thứ những sai lầm của bạn.

- First News -